Cô!

Buổi trưa nắng nhẹ không gian dường như tĩnh lặng. Tôi bật đài FM và chợt nghe được câu hát " Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy". Lời hát vang lên tha thiết khiến tôi nhớ về cô. Đó! Không ai khác chính là cô Hoài - giáo viên dạy Toán lớp tôi. Ngay lúc này tôi muốn giãi bày hết những cảm xúc của mình tới cô

" Cô à! Em không phải một đứa giỏi văn chương , cũng rất ít khi em đặt bút viết một bài văn . Thế nhưng hôm nay em sẽ cầm bút, viết lên trang giấy những điều em muốn nói với cô. Chẳng hiểu sao cảm xúc về cô nó cứ ùa về như một cơn bão khiến em muốn bật tung ra để bày tỏ tất cả. Cô biết không cô, đợt đầu năm khi nghe được thông báo " Lớp 10A1 sẽ được cô Hoài phụ trách môn Toán". Nghe xong cả lớp bỗng im lặng trong lo lắng. Bởi lẽ cô không đơn thuần chỉ là một giáo viên dạy Toán, cô còn là hiệu phó của trường. Cô chắc chắn sẽ ghê và nghiêm lắm, tại cô đứng đầu quản lí cả một ngôi trường kia mà. Ai cũng sợ ai cũng lo. Nhưng giờ đây mọi chuyện đã thay đổi, hình ảnh cô hiện lên trong tâm thức của chúng em đã khác. Đối với tập thể A1 chúng em cô không chỉ là người thầy mà cô còn là người mẹ, người chị và là người bạn thân thiết của chúng em. Cô như người lái đò cần mẫn tận tụy chèo lái đưa chúng em cập bến bờ tương lai - bến bờ tri thức.

Người ta vẫn thường nói "Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò". Qủa đúng như vậy. Tuổi học trò vô tư hồn nhiên với những pha trò nghịch ngợm táo bạo. Lớp chúng em cũng góp phần cho những pha trò ấy. Tuy là một lớp chuyên Toán nhưng lớp em học Toán chẳng có chút nổi trội khởi sắc nào mà thay vào đó là những trò đùa lố bịch, phá phách làm cô phiền lòng. Chúng em luôn lười biếng trong học tập, không chịu nghe cô giảng mà chỉ biết túm năm tụm ba ngồi nói chuyện. Em nhớ như in chuyện ngày hôm ấy. Đó là một buổi sáng thứ ba lớp có tiết toán của cô. Đầu giờ cô đặt ra câu hỏi kiểm tra bài cũ, câu hỏi của cô rất đơn giản " Các em hãy nêu cho cô biết cách tính số đo cung lượng giác". Ấy vậy mà cả lớp im bật, không ai lên tiếng, không có lấy một cánh tay nào dơ lên xin trả lời. Lúc đó cô không được vui, chúng em nhận ra điều đó trên khuôn mặt của cô. Nhưng một điều bất ngờ xảy ra mà không ai nghĩ tới,  cô không trách mắc tức giận chúng em mà thay vào đó là từng lời giải thích tỉ mỉ, từng câu giảng sâu sắc, từng nét phấn nhẹ nhàng. Dường như cô đang làm mọi thứ có thể để chúng em hiểu ra cốt lõi của vấn đề.  Kết thúc bài học vẻ mặt cô trang nghiêm nhẹ nhành thông báo" Chiều nay cô cho lớp nghỉ chuyên đề nhé". Nếu như bình thường cả lớp sẽ hò reo trong niềm sung sướng nhưng lần này thì khác. Cô vừa dứt lời ai nấy đều ngỡ ngàng, mặt sầm lại. bởi lẽ chúng em biết lí do đằng sau quyết định này. Chúng em làm cô buồn, làm cô thất vọng lắm phải không cô. Mọi hi vọng, mọi niềm tin cô đặt nơi chúng em như đã bị dập tắt trong giây phút. Chúng em thấy có lỗi nhiều lắm. Chúng em muốn nói lời xin lỗi cô. Xin lỗi cô!

Cô ơi! Em từng được nghe một nói rất nổi tiếng của Goolobolin :"Nếu kĩ sư vui mừng nhìn thấy cây cầu mà mình mới xây xong, người nông dân mỉm cười nhìn đồng lúa mình mới trồng thì người giáo viên vui sướng khi thấy học sinh đang trưởng thành lớn lên" . phát ngôn này thật ý nghĩa và sâu sắc phải không cô? Với em, em nhận ra điều này từ khi em được học cô. Cô luôn dìu dắt chúng em lớn lên từng ngày. Cô vui khi được nhìn thấy chúng em lớn lên từng ngày. Không chỉ dạy dỗ cô còn là người nâng đỡ tâm hồn chúng em. Em thích nhất mỗi lần cô kể chuyện, cô nêu ra những tấm gương người thực việc thực, có những khi kể về chính bản thân cô. Từ đó cô muốn chúng em noi gương học tập, cô kích thích chúng em sáng tại, bứt phá, dạy chúng em đứng dậy đi tiếp sau những lần vấp ngã.

Thực sự em không biết dùng bao nhiêu lời văn để nói hết được công lao của cô nữa. Thời gian trôi qua nhanh quá cô ơi. Thoáng cái một mùa hoa phượng lại chuẩn bị bắt đầu, lại một kì học sắp kết thúc. Mới ngày nào còn là những cô cậu học trò lớp 10 với nhiều bỡ ngỡ đi lên dưới sự dìu dắt của cô. Không biết năm tới chúng em có còn được nghe những bài giảng của cô nữ không. Em vẫn mong sẽ được tiếp tục nghe nó. Bởi em thích những bài học ấy. Em thích nhìn thấy cô, thấy nụ cười tỏa gió giữa sa mạc của cô.

Em còn nhiều điều muốn nói lắm cô ạ nhưng thời gian không cho phép em. Em và tập thể lớp 10A1 chỉ muốn nhắn gửi tới cô " Chúng em cảm ơn cô !"

Phạm Thị Thu Trang

Trường THPT Nguyễn Siêu

 
Bài dự thi của: Phạm Thị Thu Trang
Từ: Trường THPT Nguyễn Siêu
94 lượt chia sẻ
18175834_280339912425352_284497646_o
Bài dự thi Cô! đã được 94 lượt chia sẻ, nếu bạn thấy bài này hay hãy giúp Phạm Thị Thu Trang thắng giải bằng cách bấm nút chia sẻ dưới đây

Các bài viết cùng trường

Cuộc thi chỉ diễn ra trong 6 tuần từ 15/03/2017 đến 28/04/2017.
Các bài viết gửi muộn từ 29/04/2017 sẽ không được chấm giải và nhận số lượt chia sẻ.

Thông tin của bạn và bố/mẹ

(*)
(*)
(*)
(*)
(*)
Cuộc thi dành cho học sinh Tiểu học, TH Cơ sở, TH Phổ Thông.
Vui lòng điền đầy đủ thông tin để BTC xác minh khi trao giải.

Thông tin trường hoc và giáo viên

(*)
(*)
(*)

Bài dự thi(*)

(*)
(*)Thông tin cần phải điền Word count: 0
Chọn ảnh cho bài viết