Người thầy trong tôi là…

Ngày còn bé, tôi chỉ ước mình lớn thật nhanh...để được làm người lớn. Lớn hơn một chút, trở thành cô học sinh trung học 17 tuổi, đứng trước vô vàn ngã rẽ của cuộc đời, lại ích kỉ muốn hoá thành trẻ con. Làm trẻ con để những ước mơ mình hằng ấp ủ bấy lâu sẽ lại ngây ngô như xưa, trong trẻo như xưa, đơn thuần như xưa...Để khi mẹ hỏi "Con gái của mẹ lớn lên muốn làm gì nào?", tôi vẫn sẽ hồn nhiên trả lời "Con muốn làm cô giáo." Sư phạm là ước mơ của tôi. Một ước mơ, tôi không dám khẳng định sẽ đủ can đảm để thực hiện, nhưng chắc chắn là ước mơ đẹp nhất của tuổi thanh xuân. Vì đó là ước mơ được khơi lên từ tâm huyết của thầy cô - những người tôi luôn kính trọng và cảm phục. Nếu bạn hỏi tôi "Người thầy trong tôi là...?" tôi sẽ trả lời: "Không có nghề nào cao quý hơn nghề nào, bởi lẽ tất cả đều cần thiết để vận hành xã hội, và trong bất kì một lĩnh vực nào cũng tồn tại những thử thách riêng. Nhưng đối với tôi, những người có ước mơ và đủ can đảm để trở thành một người thầy thực sự, là những người dũng cảm nhất." Mỗi người một mơ ước, là bác sĩ, kĩ sư, diễn viên, ca sĩ...Nhưng chúng ta không tiếp xúc nhiều với bệnh viện, phòng nghiên cứu, phim trường... nhiều như môi trường học đường. Mười một năm ngồi trên ghế nhà trường là mười một năm của bao kỷ niệm buồn vui, cũng là một chặng hành trình, tuy không dài, nhưng đủ để tôi cảm nhận được cái khổ của nghề "gõ đầu trẻ". Đã bao giờ bạn không học bài, bị điểm kém, lại quay ra trách cứ thầy cô? Đã bao giờ bạn ấm ức vì thầy cô không "thả" cho chép ?Đã bao giờ, thầy cô nghiêm khắc vì muốn tốt cho bạn, nhưng bạn lại coi thầy cô là "cái đinh trong mắt"? Đã bao giờ, bạn lôi những khuyết điểm của thầy cô, thậm chí là câu chuyện bịa đặt không biết đúng sai ra làm trò đùa? Tôi đã từng. Một học sinh được đánh giá là ngoan như tôi, đã từng. Điều đó giúp tôi hiểu, nếu tôi vẫn chọn con đường mình muốn đi, tôi sẽ phải đối diện với điều gì. Liệu tôi có như thầy cô, luôn bao dung.Bao dung với tôi, với bao thế hệ học trò... Không phải thầy cô nào cũng là một nhà giáo chân chính. Có những người làm nghề giáo nhưng suy đồi đạo đức, đương nhiên không thể đủ tư cách để làm nghề giáo. Nhưng cũng có nhiều thầy cô, trước đòi hỏi khắt khe của xã hội, dù đã cố gắng hết sức cũng chẳng thể trở thành một nhà giáo đúng nghĩa. Lúc nào học sinh cũng yêu cầu giáo-viên-luôn-đúng, dù giáo viên cũng chỉ là con người. Vì là giáo viên thì phải giỏi! Xã hội lên án giáo viên dạy thêm, nhưng không thông cảm cho đồng lương ít ỏi của họ.Không phủ nhận "thương mại hoá" giáo dục đã làm mất đi phần nào ý nghĩa nhân văn của nó, nhưng cũng không thể tìm ra lối đi khác cho các thầy các cô có thể sống hết mình với nghề... Nhiều thầy cô, và nhiều bạn trẻ ấp ủ ước mơ trở thành người đứng lớp, thực sự đang rơi vào bế tắc. Nhưng vẫn có những người sẵn sàng bước đi trên con đường họ đã chọn, bằng tình yêu dành cho nghề, cho con trẻ. Papi của lớp tôi, thầy dạy toán, 24 tuổi, đạt học bổng FPT, nhưng vẫn quyết định học Sư phạm, thầy bảo "Thầy thích." Tôi quen một anh học trên tôi hai khoá, muốn trở thành giáo viên nhưng quyết định thi tuyển vào học viện An ninh theo nguyện vọng của gia đình. Lúc biết tin trúng tuyển, tôi hỏi"Ca ca có buồn không?", hắn tỉnh queo "Ca sẽ cố để được giữ lại làm giảng viên, thế là vẫn thực hiện được ước mơ của mình mà." Tôi không chia sẻ riêng kỉ niệm về một người thầy, hay một người cô nào. Tất cả những tâm huyết, những tình cảm, sự hy sinh mà cô thầy dành cho tôi, đã khắc sâu trong tôi một định nghĩa cao quý về hai tiếng cô thầy. Cảm ơn cô đã truyền cho em cảm hứng, để có thể thức đến 3h sáng viết cho xong một bài văn. Cảm ơn cô ,vì cô đã nói "Em đam mê cũng giống như ông hoạ sĩ trong "Lặng lẽ Sa Pa" ấy nhỉ?", để em có thêm động lực theo đuổi nghiệp Văn. Cảm ơn cô, vì đã chia sẻ với em bí kíp giảm béo. Cảm ơn cô, vì đã bênh vực em khi tụi nó gọi em là lợn. Cô mắng"Không được gọi nó là lợn, gọi heo nghe dễ thương hơn." Cảm ơn thầy, đợt em trượt đội tuyển quốc gia đã nghe em kể lể. *Thầy còn nợ em phong kẹo từ đợt đấy tới giờ* Cảm ơn cô vì những lúc em suy sụp nhất, lại nhận được cuộc gọi của cô. Nếu sau này em không thể trở thành một cô giáo như lời em đã hứa,em vẫn sẽ mãi mãi trân quý những gì đẹp nhất mà thầy cô đã dành cho cô học trò ngang bướng này. Còn một năm nữa thôi, để được làm học sinh trung học, để được cô thầy yêu thương như con nít.

Bài dự thi của: Bùi Thị Hạnh Trang
Từ: Trường THPT Chuyên Hạ Long
35 lượt chia sẻ
12509148_1689514971289214_7167727469565579551_n
Bài dự thi Người thầy trong tôi là… đã được 35 lượt chia sẻ, nếu bạn thấy bài này hay hãy giúp Bùi Thị Hạnh Trang thắng giải bằng cách bấm nút chia sẻ dưới đây

Các bài viết cùng trường

Cuộc thi chỉ diễn ra trong 6 tuần từ 15/03/2017 đến 28/04/2017.
Các bài viết gửi muộn từ 29/04/2017 sẽ không được chấm giải và nhận số lượt chia sẻ.

Thông tin của bạn và bố/mẹ

(*)
(*)
(*)
(*)
(*)
Cuộc thi dành cho học sinh Tiểu học, TH Cơ sở, TH Phổ Thông.
Vui lòng điền đầy đủ thông tin để BTC xác minh khi trao giải.

Thông tin trường hoc và giáo viên

(*)
(*)
(*)

Bài dự thi(*)

(*)
(*)Thông tin cần phải điền Word count: 0
Chọn ảnh cho bài viết