Sợ đến thương

Tiếng ve đã bắt đầu râm rang, nắng hạ bắt đầu tô thắm những cành phượng, trong góc nhỏ sân trường. Bầu trời cao và trong hơn, gió mơ man làm con nhớ đến thầy, người ngày ngày âm thầm cống hiến sức mình trên bục giảng vì đàn con thân yêu.

Thầy ơi! Vậy là đã gần 1 năm chúng con chưa gặp lại thầy, từ ngày thầy chuyển công tác. Nhớ ngày nào thầy vẫn đều đặn đến lớp với chiếc áo sờn, tay cầm chiếc cặp đã lâu năm cùng lòng nhiệt huyết người nhà giáo. Nhưng thầy ơi! Lúc ấy thầy nghiêm khắc lắm! Phải nói thật, lúc mới tiếp xúc con vô cùng sợ thầy. Sợ nhiều lắm! Thầy ít khi cười, đặt biệt thầy có đôi mày to, rậm tuy đẹp nhưng trông thầy có vẻ khó tính và nghiêm nghị. Các anh chị khóa trước cứ truyền tai nhau rằng: “Thầy Đạt khó lắm! Bây loi nhoi là không xong với thầy đâu” rồi nhiều ý kiến khác về sự khó tính của thầy. Con còn được nghe cách thầy nhắc nhở nghiêm khắc các anh chị cá biệt của trường. Đúng là hiệu quả! Con chẳng thấy các anh chị đó dám phá thầy chọc bạn nữa. Cũng vì vậy mà trong trường chúng con đặt cho thầy biệt danh là “thầy sát thủ”

Người ta nói: “Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi”, quả không sai. Và cho đến bây giờ con mới nhận ra điều đó. Thầy khó để tụi con ngoan, thầy nghiêm để tụi con chăm học. Vậy mà chẳng hiểu sao lúc ấy tụi con lại sợ và chẳng dám gần thầy, xem thầy như nỗi ám ảnh mỗi khi đến lớp. Thầy ơi! Chúng con xin lỗi!

Con không nghĩ rằng bản thân con lại có nhiều điều luyến tiếc đến vậy khi không còn được thầy dạy dỗ. Chưa bao giờ con nghĩ những kí ức của con về thầy lại là những kỉ niệm đẹp và khó quên đến thế. Thầy dạy toán! Cái bộ môn ám ảnh với những con số, khô khan đến nỗi chẳng thể tiếp thu. Chẳng hiểu sao khi được thầy dạy, con bắt đầu biết yêu những phép tính. Có lẽ là do phương pháp dậy của thầy có hiệu quả và đặc biệt con cảm nhận được một cái gì đó khó tả từ thầy. không biết con có tự ảo tưởng không nhưng con cảm nhận được thầy đặt niềm tin ở chúng con rất nhiều. Và nó đã trở thành động lực để con học tốt bộ môn toán và các môn học khác.

Chưa bao giờ con nói điều này với thầy. Thầy ơi! Chúng con cảm ơn thầy! Sau bao ngày được thầy dạy dỗ biết bao kiến thức bổ ích với muôn vàng điều hay lẽ phải. Chẳng biết từ bao giờ nổi sợ hải về thầy của chúng con tan biến mất. Con nhận ra thầy vẫn hay cười. Chắc lúc trước con không nhận ra bởi có bao giờ con dám nhìn thẳng vào mắt thầy đâu. Thầy cười đẹp lắm!  Từ đó con mới dám trò chuyện và chia sẽ với thầy nhiều hơn về những khó khăn trong học tập. Con nhớ lắm cái buổi học cuối cùng của năm cũ trước lì nghỉ tết dài. Hôm ấy thầy hát cho chúng con nghe. Con nhớ như in gương mặt phúc hậu ấy vơi nụ cười tươi tắn, thầy đùa: “Thầy chẳng biết chúc gì. Thôi thầy hát tặng các em. Mà các em chê là trả bài ngay lặp tức nhé!” Và thầy hát, chúng con trò chuyện với thầy rất vui. Lần đầu tiên con thấy thầy cười nhiều đến thế! Con chợt nghĩ rằng thầy dễ gần và đáng yêu lắm! Chẳng giống vẻ bề ngoài lạnh lùng nghiêm nghị thương ngày tí tẹo nào. “Chúng con thương thầy lắm!”. Đó là câu chúng con chưa có cơ hội được một lần bày tỏ với thầy.

Mà tụi con giận thầy lắm! Giận thầy chuyển công tác mà chẳng chi sẻ với chúng con. Con chỉ nhớ ánh mắt đượm buồn của thầy cái ngày liên hoan tổng kết cuối năm học. Con nghĩ có lẽ thầy cũng nhận ra được tình cảm của tụi con dành cho thầy. Và thầy có một lý do gì đó chẳng muốn tâm sự như cách sống khép kín của thầy lúc bấy giờ. Chúng con hi vọng ở môi trường làm việc mới, công việc của thầy sẽ gặp nhiều thuận lợi và gặt hái được nhiều thành công. Chúng con xin phép được mãi gọi thầy với tiếng gọi đầy kỉ niệm thân thương “thầy sát thủ”.

Con biết thầy chẳng thích văn chương. Nhưng thầy ơi! Những điều con viết ra đây đề xuất phát từ tận đáy lòng. Con ước mơ trở thành một nhà giáo. Con sẽ phấn đấu để trở thành người thầy tốt, bồi đắp tri thức và ước mơ cho nhiều thế hệ như thầy đã dành trọn tình yêu cho chúng con.

Bài dự thi của: Nguyễn Thị Thu Sang
Từ: Trường THPT Tân Bình
169 lượt chia sẻ
12122537_104860679871102_7535388912719296921_n
Bài dự thi Sợ đến thương đã được 169 lượt chia sẻ, nếu bạn thấy bài này hay hãy giúp Nguyễn Thị Thu Sang thắng giải bằng cách bấm nút chia sẻ dưới đây

Các bài viết cùng trường

Cuộc thi chỉ diễn ra trong 6 tuần từ 15/03/2017 đến 28/04/2017.
Các bài viết gửi muộn từ 29/04/2017 sẽ không được chấm giải và nhận số lượt chia sẻ.

Thông tin của bạn và bố/mẹ

(*)
(*)
(*)
(*)
(*)
Cuộc thi dành cho học sinh Tiểu học, TH Cơ sở, TH Phổ Thông.
Vui lòng điền đầy đủ thông tin để BTC xác minh khi trao giải.

Thông tin trường hoc và giáo viên

(*)
(*)
(*)

Bài dự thi(*)

(*)
(*)Thông tin cần phải điền Word count: 0
Chọn ảnh cho bài viết