Viết cho tuổi thanh xuân đầy ước vọng sẽ qua của chúng ta

Hầu hết thời gian thời niên thiếu của mỗi người chúng ta đều gắn bó với phần lớn thời gian đến trường. Cũng như mỗi buổi sáng khi chào đón một ngày mới cũng là đón chào những kiến thức mới, những kiến thức mang lại ích lợi cho ta mãi về sau.

Tuy nhiên, tôi lại là một cô bé lười biếng. Tôi cảm thấy bị gò bó trước không gian chật hẹp của trường học, cảm thấy nhàm chán trước những bộ môn tự nhiên. Thứ duy nhất mang lại nhiệt huyết cho tôi nơi trường học chỉ có môn Văn. Đó là một thế giới mà tôi có thể là chính mình, nơi thắp lên khát vọng cháy bỏng và xúc cảm mãnh liệt cho tôi.

Chỉ là những giáo viên trước đây lại không truyền đến tôi một ánh sáng đam mê nào. Tôi không cần nghĩ suy nhiều, không cần chuẩn bị ý trước, khi đến giờ kiểm tra chỉ cần suy nghĩ một chút liền có thể lấy được điểm cao. Từ đó hình thành trong tâm hồn tôi một niềm kiêu hãnh to lớn.

Nhưng, thử thách đầu tiên dành cho niềm kiêu hãnh của tôi đã xuất hiện. Thầy bước vào thế giới văn chương nhàm chán, lẩn quẩn của tôi như một đốm lửa dần lan rộng, làm cháy rực lên tiềm thức âm u của tôi.

Đó là người thầy có dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt luôn mang theo sự nghiêm khắc và vẻ khó gần. Thật ra ấn tượng về thầy trong tôi không hề sâu sắc mà trong đó, hầu hết đều là ấn tượng không tốt cho lắm. Đầu năm lớp bảy, bài đầu tiên thầy dạy lớp tôi là văn bản "Cổng trường mở ra" của tác giả Lý Lan. Mặc dù khi ấy tôi cũng có chút bất ngờ về cách dạy của thầy nhưng vì chỉ dạy trong thời gian ngắn nên ấn tượng ấy lập tức biến mất khi nhà trường đổi giáo viên dạy Văn cho lớp tôi. Thời gian sau, tôi chỉ còn nhớ đến thầy qua những lời nói của tụi bạn lớp bên về việc thầy chấm bài khó thế nào, cho điểm gắt thế nào dần khiến ấn tượng tốt kia phai nhoà hẳn.

Và thật bất ngờ khi thầy lại dạy lớp tôi vào học kì hai của năm nay. Văn bản đầu tiên mà thầy dạy chúng tôi vào đầu học kì hai là bài thơ "Quê Hương" của nhà thơ Tế Hanh. Ngay từ khi phân tích hai khổ thơ đầu thầy đã làm tôi vô cùng ngạc nhiên. Tôi ngạc nhiên trước sự phân tích hợp lí và sắc sảo của thầy. Từng câu từng chữ từ từ ngữ như những cánh diều chao lượn trên bầu trời trống rỗng không một gợn mây. Như những ánh lửa đầu tiên đang truyền nhiệt đến những khát vọng lâu ngày dần mờ nhạt của tôi. Thắp lên trong lòng tôi một ngọn lửa nhiệt huyết.

Chỉ là niềm kiêu hãnh của tôi quá lớn, tôi luôn tự kiêu trước khả năng của mình. Tôi luôn muốn là trung tâm của vũ trụ, luôn muốn mọi người phải công nhận thực lực của mình mà không cần tốn chút công sức nào để học hành. Và thầy đã phá vỡ niềm kiêu hãnh của tôi chỉ bằng số điểm và một câu nói. Hai bài văn của tôi đều 7 điểm và đương nhiên tôi không hề hài lòng với kết quả đó. Tuy nhiên, điều làm tôi buồn hơn hết là tức giận khi thầy nói với lớp tôi:

_Tui chấm nương tay với mấy người lắm rồi đó.

Có thể đó là một câu nói bình thường, nhưng lại đánh vào lòng tự tôn của tôi một cái đau điếng. Chỉ một câu nói dường như đã phá huỷ mọi khát vọng to lớn của tôi. Nhưng dù thế nào, câu nói đó đã đánh thức tôi khỏi những ảo giác hào quang của riêng mình, đưa tôi về với thực tế năng lực của mình.

Tôi không được may mắn như những bạn học khác, được học thầy tận 2 năm. Nếu trong một năm rưỡi trước đó các bạn khác luôn cố gắng hết sức để phát triển thì tôi lại ngủ quên trong những ảo giác mà mình tự tạo ra. Tôi rất hối hận.

Chỉ là cám ơn cuộc sống đã cho tôi được tận hưởng khoảng thời gian ngắn được thầy dạy bảo. Thầy ơi, dù đối với thầy em cũng chỉ là một học sinh bình thường không có ấn tượng gì đặc biệt nhưng với em, thầy là một người rất quan trọng. Thầy mang cho em một khát vọng to lớn là được sống, được tận hưởng cuộc sống và được cố gắng thực hiện ước mơ của chính mình. Từ chân thành trong tâm hồn em, từ sâu trong lòng đam mê của em, em muốn gửi đến thầy một câu: "Cám ơn thầy vì tất cả."

Bây giờ, vào lúc này tôi thật sự rất biết ơn mọi thứ, dù là từng câu chữ bình dị nhất. Và mơ ước của tôi, không còn là một thứ gì đó quá xa vời, không phải là một diễn thuyết gia hay một giáo sư nổi tiếng, mà tôi chỉ mong có thể chứng minh được thực lực của mình, có thể được thầy công nhận bản thân tôi.

Cám ơn thầy, thầy Mai Xuân Huy.

Bài dự thi của: Nguyễn Hoàng Tường Vy
Từ: Trường THCS ColleThị trấne
43 lượt chia sẻ
shutterstock_431308645
Bài dự thi Viết cho tuổi thanh xuân đầy ước vọng sẽ qua của chúng ta đã được 43 lượt chia sẻ, nếu bạn thấy bài này hay hãy giúp Nguyễn Hoàng Tường Vy thắng giải bằng cách bấm nút chia sẻ dưới đây

Các bài viết cùng trường

Cuộc thi chỉ diễn ra trong 6 tuần từ 15/03/2017 đến 28/04/2017.
Các bài viết gửi muộn từ 29/04/2017 sẽ không được chấm giải và nhận số lượt chia sẻ.

Thông tin của bạn và bố/mẹ

(*)
(*)
(*)
(*)
(*)
Cuộc thi dành cho học sinh Tiểu học, TH Cơ sở, TH Phổ Thông.
Vui lòng điền đầy đủ thông tin để BTC xác minh khi trao giải.

Thông tin trường hoc và giáo viên

(*)
(*)
(*)

Bài dự thi(*)

(*)
(*)Thông tin cần phải điền Word count: 0
Chọn ảnh cho bài viết