“Dế Sư Phụ Vũ Cao Thắng” – Giá như con chưa bao giờ gặp Thầy …

Đã bao lần tôi nhìn lại chiếc vòng tay Dế Mèn tôi đang đeo để rồi tự nhốt mình trong mớ bòng bong cảm xúc cứ trực trào về từ 3 năm trước. Ba năm trước, có một người đã xuất hiện, người mà tôi biết, nếu không có sự xuất hiện của người đó, tôi sẽ hoàn toàn không có được ngày hôm nay. Tuy vậy, tôi vẫn ước giá như tôi chưa bao giờ gặp ...

Ba năm trước, tôi hãy còn là một đứa con gái dở hơi, ngu ngốc và mang trong mình nỗi mặc cảm lớn về khả năng của bản thân. Sự là vào năm tôi lên 10, cánh cổng một trường chuyên trong thành đã đóng sầm trước mắt chỉ vì tôi quá yếu toán. Từ đó, toán đối với tôi là tên gọi của vật thể ngoài hành tinh nào đó, xa lạ và kỳ dị đến bất ngờ. Tôi ngu toán. Hay chính xác hơn là tôi sợ nó!

Rồi tôi gặp được Thầy năm tôi lên 14 - 1 năm trước năm thi tốt nghiệp trung học cơ sở. Thành thật mà nói, ngày tôi gặp Thầy, tôi chẳng có mong cầu gì hơn ngoài việc "Lấy dao chặt trâu đi mổ gà" cả. Tôi chỉ mong học thật nhiều để nâng vài chấm ít ỏi điểm trung bình của bộ môn này - Bộ môn mà giáo viên đứng lớp đã chỉ thẳng vào mặt và nói tôi không có khả năng.

Nhưng kỳ thực, xuyên suốt 2 năm tôi học Thầy, cái tôi nhận được không chỉ là điểm trung bình môn, kinh nghiệm chinh chiến với những kỳ tích khủng mà còn lại tìm lại được cái "Tôi" đã ngủ quá lâu sâu trong cơn mặc cảm. Thầy, chính từ cách dạy đến cách trò chuyện, đã khiến tôi có đủ can đảm thi vào đội tuyển toán đầu tiên trong cuộc đời. Tôi còn nhớ như in câu Thầy bông đùa trước ngày tôi có kết quả: "Mình học như trâu bò thế này mà còn không đậu, thì chúng nó sao mà có cửa". Và câu nói ấy bây giờ là phương châm sống của tôi ...

Thầy giúp tôi nhận ra nhiều chân lý về đích đến, về cuộc đua và vạch xuất phát. Thầy từng nói: "Nếu ở một chặng đua ngắn cự li 50m thì việc xuất phát cách nhau 10m là cả một vấn đề, nhưng với cuộc đua cự li 1000m thì 10m chẳng nhầm nhò gì cả. Và cuộc đời con, Thầy tin rằng nó dài hơn 1000m ấy." Thầy cho tôi quá nhiều thứ, từ kiến thức, tình thương, những bài học đầu đời chưa ai dạy và cả trách nhiệm và cái tâm mà dù làm toán hay làm người đều cần phải có. Tôi thương Thầy nhiều lắm!

Song, tôi vẫn ước giá mà tôi chưa bao giờ gặp Thầy. Vì sao vậy? Chẳng phải tôi thương Thầy nhiều lắm hay sao? Chẳng phải với tôi, Thầy là người Thầy duy nhất trong suốt 11 năm đi học của tôi đó ư? Phải, tôi thương Thầy và Thầy là người Thầy duy nhất của tôi nhưng càng thương Thầy bao nhiêu, tôi càng ước mình chưa từng gặp Thầy bấy nhiêu. Bởi lẽ tôi là con người phụ bạc.

Tôi tìm được cái "Tôi" sau khi học Thầy, tìm được đam mê và biết tôi cần làm gì cho tương lai của mình. Nhưng lạ thay, tôi không tìm được động cơ về thăm và trò chuyện cùng người Thầy năm xưa đó. Hai năm chính thức trôi qua từ ngày tôi rời Thầy đi chinh chiến kỳ thi chuyển cấp. Nhưng số lần tôi về thăm Thầy chỉ vỏn vẹn là 1. Từ ngày xa Thầy, tôi luôn tự nhủ bản thân nếu có dịp phải về thăm Thầy cho kỳ được, vì Thầy cũng chẳng còn ít tuổi. Nhưng năm lần bảy lượt, vì trời mưa, vì đường xa, vì lịch học, vì quên hay thậm chí vì không muốn bỏ lỡ một buổi đi xem phim với bạn, tôi đã để Thầy là lựa chọn thứ hai của riêng mình. Giá như, giá như mà tôi chưa bao giờ gặp con người ấy thì có lẽ tôi chẳng phải day dứt thế này. Giá như giá như tôi chưa bao giờ biết Thầy là ai thì có lẽ, nhiều buổi họp mặt Thầy sẽ không cần dáo mắt tìm kiếm rồi nuốt nghẹn câu hỏi nơi cuống họng và lặng lẽ biết rằng, lần này con Trúc lại không về thăm mình.

Tôi là một đứa vong ân bội nghĩa, là kẻ phụ tình đáng trách nhất trên cõi đời này. Với một con người đã hao tâm tổn trí vì chúng tôi như thế trong những tháng ngày đèn sách, mưa nắng cực khổ cũng không màng mà tôi lại đối xử như vậy thì quả là giá như không gặp Thầy thì sẽ là điều tốt đẹp hơn bội lần. Thầy sẽ không phải vì tôi mà mất đi một mảnh ghép trái tim của mình. Thầy cũng không cần vì tôi mà hy vọng và lo lắng như một người cha lo cho con như vậy. Có thể tôi hơi tự cao quá khi nghĩ rằng Thầy lo cho mình nhiều như thế nào nhưng với tôi, tôi đã là một tội đồ khó dung thứ.

Tôi viết bài này ở đây, chẳng với ước muốn gì khác ngoài việc lại xin lỗi Thầy một lần nữa và cảm ơn Thầy đã dạy dỗ con suốt 2 năm quan trọng nhất cuộc đời. "Nếu như 2 năm đó khác đi, có lẽ con sẽ mãi là con ốc chui rúc trong sự mặc cảm bản thân, đánh mất niềm tin vào chính mình. Con cảm ơn Thầy, song cũng muốn xin lỗi Thầy nhiều lắm. Thầy của con!"

 
Bài dự thi của: Trần Thanh Trúc
Từ: Trường THPT NK ĐH KHTN
331 lượt chia sẻ
13076988_271440956524080_5027246629708709774_n
Bài dự thi “Dế Sư Phụ Vũ Cao Thắng” – Giá như con chưa bao giờ gặp Thầy … đã được 331 lượt chia sẻ, nếu bạn thấy bài này hay hãy giúp Trần Thanh Trúc thắng giải bằng cách bấm nút chia sẻ dưới đây

Các bài viết cùng trường

Cuộc thi chỉ diễn ra trong 6 tuần từ 15/03/2017 đến 28/04/2017.
Các bài viết gửi muộn từ 29/04/2017 sẽ không được chấm giải và nhận số lượt chia sẻ.

Thông tin của bạn và bố/mẹ

(*)
(*)
(*)
(*)
(*)
Cuộc thi dành cho học sinh Tiểu học, TH Cơ sở, TH Phổ Thông.
Vui lòng điền đầy đủ thông tin để BTC xác minh khi trao giải.

Thông tin trường hoc và giáo viên

(*)
(*)
(*)

Bài dự thi(*)

(*)
(*)Thông tin cần phải điền Word count: 0
Chọn ảnh cho bài viết