“Siêu Nhân” không chỉ trong phim ảnh

Thầy! Cho con xin phép được gọi thầy hai tiếng "Bố ơi!" được không ạ?

Biết đến thầy từ những năm lớp 6 lớp 7, qua những lời kể háo hứng của anh hai thì một hình bóng nhỏ nhắn nhưng vô cùng nhanh nhẹn đã hiện lên trong tâm trí con, khi ấy con chỉ ước mình lớn nhanh một chút để mau chóng được thấy tận mắt.

Và rồi mong ước cũng thành hiện thực, nhưng khi ấy con càng bất ngờ hơn nữa vì thầy vượt xa trí tưởng tượng của con. Lần đầu tiên con thấy một người thầy tự tay viết tài liệu cho học sinh trên trang A4, thầy viết rồi lại in, rồi lại viết, đến bây giờ tổng cộng lại, nhẩm tình thì con đã có hơn 10000 trang giấy đầy chữ viết tay của thầy.

Theo chân thầy hai năm, con đã được chứng kiến mọi thứ, từ những hôm thầy thức khuya để soạn giáo áo, hay chỉ đơn giản để điện thoại và động viên một bạn vừa rớt giải thành phố, dù con chưa từng nhưng con thấy ánh mắt long lanh của bạn ấy khi kể về thầy, con chắc rằng thầy đã an ủi nhiều lắm. Có lẽ những ai phải ngồi trong cái không khí "kiểm tra tập" đầu giờ mới cảm nhận hết được, khi ấy có những lúc con đã bực tức khó chịu vì thầy ngày nào cũng xem bài tập về nhà, tụi con có muốn lười cũng không được.

Thầy biết không? Khi ấy, con hay than với mẹ nhưng mẹ nói làm con nhớ mãi thế này "Sau này con lớn lên, con sẽ nhớ những lần kiểm tra tập ấy nhiều lắm đấy!" Phải, bây giờ thì con hiểu rồi, cũng đã hai năm kể từ lần cuối con được ngồi trong căn phòng nho nhỏ nhưng ấm cúng ấy, thì chưa khi nào con nguôi nhớ về. Có những lần bài tập cấp ba nặng quá, con cần một nguồn động viên để chăm chỉ, con lại nhớ về thầy, nhớ những dòng phê chữ đỏ "Cố gắng hơn nữa.", nó như một nguồn sức mạnh to lớn cho con. Vì thầy đã từng nói rằng "Sau này mấy con lớn rồi, chẳng còn ai đốc thúc, kèm cặp nữa đâu, lúc ấy đừng có mà nhớ thầy đấy nhé!"

Cũng chẳng biết, con phải kiếm đâu ra một Vũ Cao Thắng thứ hai, một người thầy, một người bạn và cũng là một người cha cho lớp lớp thế hệ như thế. Vậy mà, sau này khi nhớ lại, con thấy hối hận vô cùng vì đã có những lần làm thầy buồn lòng, con biết, mỗi lần thầy phê tập là chưa cố gắng, là một lần thầy thở dài, thầy lo lắm lo cho tương lai của tụi con, lo cho kì thi tuyển sinh sắp tới và cũng lo cho tính cách của mỗi bạn nữa. Nhưng có bao giờ thầy nói ra đâu, với bất kỳ ai thầy đều nhẹ  nhàng, làm lỗi thì la mắng và nhắc nhở, ai cũng như ai, thầy la rồi lại thôi, vì với thầy, con cảm nhận được tình yêu thương cho tất cả đứa con của mình.

Con vẫn còn nhớ như in kì trại đầu tiên của mình, là khi lần đầu con được thấy thầy là một con người khác, cứ mỗi kì trại là thầy lại chuẩn bị mất hết cả hai ba tháng vậy mà một năm vẫn đều đặn 2 lần, suốt 20 năm của sự nghiệp thầy. Đêm lửa trại đầu tiên, quá nhiều thứ cho một lần đầu, con nghe thầy tâm sự, thầy bảo mấy kì trại đầu cũng khó khăn dữ lắm, có lúc thầy muốn bỏ cuộc nhưng bản thân lại không cho phép, thầy phải tạo nên một sân chơi cho các em học sinh, để các em thư giãn và gắn kết với nhau hơn.

Ngày xưa, hiện tại, và cả sau này, hình ảnh người thầy ôm cây đàn ghi-ta giữa biển đêm nhẹ nhàng hát, hình ảnh một bóng người gặm bắp trong cái ánh lửa nhập nhằng của buổi đêm và cười cười nói nói với học sinh sẽ là thứ đi với con đến suốt cuộc đời này.

Bức ảnh con chọn cho cuộc thi này là bức ảnh cho ý nghĩa với con nhất. Thầy nhớ không, khi ấy thầy bảo đấy là lần đầu tiên mặc quần jean của thầy, lần đầu thầy lên sân khấu nhún nhảy theo điệu nhạc, lần đầu thầy vượt qua nỗi sợ hãi của ngượng ngùng, biết tìm đâu một người thầy đem nỗi sợ của mình ra để  là động lực cho các em học sinh của mình, tìm đâu một người thầy rót từng ly sữa đậu nành trong cái lạnh của Đà Lạt?

Thầy nhớ không, cái hôm tàn lửa trại của kì trại cuối cùng, tụi con đã lên ôm thầy, thầy ôm chặt lắm, tự dưng con thấy lòng mình nhói lên, có phải thầy cũng biết đấy là sự kết thúc? Thầy còn bảo tụi con dễ thương nữa, con nhớ mãi đến tận bây giờ đấy thầy ơi.

Bố ơi, bố lúc nào cũng phải thật thật thật khỏe mạnh đấy nhé. Bố phải cười thật tươi, dìu dắt thêm thật nhiều tầng lớp thế hệ để đi đến bến bờ hạnh phúc bố nhé! Con cũng như các bạn, mãi mãi là con của bố, sẵn sàng sát cánh bên bố bất cứ lúc nào, bố cố lên, Vũ Cao Thắng!

Bài dự thi của: Hồ Như Hiếu
Từ: Trường THPTThực hành/ĐHSP
18 lượt chia sẻ
vũ cao thắng
Bài dự thi “Siêu Nhân” không chỉ trong phim ảnh đã được 18 lượt chia sẻ, nếu bạn thấy bài này hay hãy giúp Hồ Như Hiếu thắng giải bằng cách bấm nút chia sẻ dưới đây

Các bài viết cùng trường

Cuộc thi chỉ diễn ra trong 6 tuần từ 15/03/2017 đến 28/04/2017.
Các bài viết gửi muộn từ 29/04/2017 sẽ không được chấm giải và nhận số lượt chia sẻ.

Thông tin của bạn và bố/mẹ

(*)
(*)
(*)
(*)
(*)
Cuộc thi dành cho học sinh Tiểu học, TH Cơ sở, TH Phổ Thông.
Vui lòng điền đầy đủ thông tin để BTC xác minh khi trao giải.

Thông tin trường hoc và giáo viên

(*)
(*)
(*)

Bài dự thi(*)

(*)
(*)Thông tin cần phải điền Word count: 0
Chọn ảnh cho bài viết